Nhân định thắng thiên, đức năng thắng số trong lá số tử vi và trong truyện Kiều Nguyễn Du

Nhân định thắng thiên, đức năng thắng số trong lá số tử vi và trong truyện Kiều Nguyễn Du! Ta thường được nghe “Nhân định thắng thiên”, rồi lại được nghe “Đức năng thắng số”. Có vẻ như đây là 1 học thuyết, 1 quan điểm về Nhân Định Thắng Thiên – Nhận thức con người chiến thắng được ông trời. Người ta sẵn sàng so sánh và đối chiếu với câu, của Thúc Sinh khi gặp Thuý Kiều đã nói.

Loading...

“Sinh rằng: Giải cấu là duyên,
Xưa nay nhân định thắng nhiên cũng nhiều”

Hoặc cải biên là

Loading...

“Có trời mà cũng có ta.

Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều”

Loading...

Cũng có khi được tô đậm sắc màu bằng câu:

Đức năng thắng số!

Loading...

Có người còn ẩu thả khi cho rằng, đó chỉ đơn thuần là quan niệm của cụ Nguyễn Du. Điều này xin được bàn sau.

Trước hết, chúng ta thử bàn thiên định cái gì. Thiên định là cái gì mới được chứ. Cái anh đang làm việc biết đâu là cái thiên định, cái anh nhận vơ là nhân định. Khi anh thành công, anh không hề tin vào số mệnh. Anh cho rằng, anh là người rất có tài, là nhận định mà ra. Khi thất bại anh ta lại đổ thừa tại trời. Trời định cái gì làm sao mà chúng ta biết được. Tốt nhất là đi hỏi thăm các ông thầy bói. Các ông chữ “định” là chữ gì cũng không biết. Phải chăng chữ “Định” này là trong “nhận định”, “nhất định”, “quyết định”. Nhiều thầy bói thường phán bừa, có ý doạ nạt hăm he… Và cũng thường đem những câu “Đức năng thắng số” ra biện minh, biết đâu mình đã đoán sai. Nhờ phước đức ông bà, mồ mả, cúng bái…. Cứ thế, từ xem bói, kéo theo không biết bao nhiêu là hệ luỵ. Rốt cuộc chẳng giải quyết được được bất cứ việc gì.

Loading...

Nếu nhân định thắng thiên, các thầy bói sẽ không hành nghề coi bói, coi tướng, địa lý, hay phong thuỷ… Thắng thiên, thử làm quan thượng thư, tham tri… coi thử. Hay là, quay lại để rồi thừa nhận. Tui vô phúc quá anh à. Nếu thừa nhận mình vô phúc: Vậy thắng thiên chỗ nào? Nếu vô phúc biến thành người có phúc. Như thế, mới chính xác được gọi là thắng thiên.

Trong khi thiên định là cái gì cũng không biết. Cả gan dám nói nhân định thắng thiên.

Loading...

Nếu bạn cho rằng, có thể nhân định thắng thiên. Bạn thử hát, thử vẽ vời, thử chơi cờ với cao nhân, thử soạn nhạc như Beethoven, viết văn như Mark Twain, làm thơ như Như Quỳnh… E rằng, người ta sẽ bảo, bạn hát hò bán vui cho thiên. Chơi cờ như Kasparob ư, mất thì giờ, chỉ dành cho bọn lắm mưu nhiều mẹo. Viết văn, làm thơ chẳng qua là bán chữ kiếm sống… Không hề  hợp với tôi… Chính trị, cai trị… là cái đại ngược dễ ghét.

Bạn liệu có đủ lý lẽ để biện minh. Bạn mà không thắng được chính bản thân của mình lấy đâu ra mà nhân định thắng thiên.

Loading...

Hỏi bạn rằng: Tại sao bạn thích cái này, bạn lại ghét cái kia? Loay hoay rồi cũng sẽ có câu trả lời. Tại cái số nó như thế.

Cái thành công rồi cái thất bại. Cái mình thích rồi cái mình ghét… Tất cả đều là thiên định. Người ta thích như thế, người ta làm như thế. Sao anh làm công việc vô cùng nguy hiểm như thế. Lợi nhuận không có, lợi ích không có… vất vả nguy hiểm lại có. Vì người ta thích như thế, nghiệp người ta là phải thế. Có người ham cái này lại có người ham cái kia… Cái đó chính là thiên định.

Nếu anh thừa nhận có sự may mắn và rủi ro, thế thì tại sao anh không hề được may mắn.

Anh cho là di truyền ư? Đồng ý là có di truyền đó nhưng cũng đừng quên rằng; gien lặn có và gien trội cũng có. Cái tốt không truyền lại đi truyền cái xấu. Con của các nghệ sĩ đâu phải sẽ trở thành nghệ sĩ tất cả. Cha viết sách con đốt sách âu cũng là chuyện bình thường trong mọi xã hội. Có thế mới có cái câu: Cha mẹ sinh con trời sinh tính.

Số phận cho anh suất ăn giá 20 nghìn. Anh cải số kiểu nhân định thắng thiên, bằng cách ăn 100 nghìn cho bỏ ghét.

Có trời mà cũng có ta vậy!

Vượt qua số phận mới là pro, mới là người ngon.

E rằng: Sớm quay về 20 ngàn. TỬ VI là chữ định, là chữ phận, chữ phần… Tất cả cũng từ Tử Vi mà ra. Phần anh chỉ có ngần ấy. Vì phận anh chỉ làm công việc ấy là phù hợp.

Tin rằng “Đức năng thắng số”. Cứ cho là cái được gọi là “đức” ấy, là thật, không tô vẽ, đức được tích do việc vô tư giúp người. Thử hỏi, các tu sĩ liệu có bị tai nạn, tai ách, bệnh tật như người thường không? Có lẽ không cần đưa ra bằng chứng quá nhiều, một số các tu sĩ Phật giáo giỏi về ngành y hay dược. Có lẽ là … bùa chú hay chăng , nước phép không thể giải trừ bệnh hoạn. Có chăng giải trừ được tâm bệnh mà thôi.

Những người làm việc nghĩa (THIÊN TƯỚNG), rồi làm việc phúc (THIÊN ĐỒNG) và cuối cùng việc thiện (THIÊN CƠ). Chẳng qua là cái tâm tốt đẹp của họ có, Trời cho họ cái tâm như vậy. Họ làm việc ấy, không phải vì động cơ cầu mong tăng thọ, để đức cho con đâu. Nhưng nếu để đức được cho con. Con cháu cũng không ưa đâu, bạn à. Chúng nó chỉ ưa để tiền bạc, của cải cho con cháu.

Tóm lại 1 cái. Các việc vừa kể không hợp với một số người. Có thể là số phận của tui không thấy hợp. Loay hoay cũng trở về thừa nhận có số phận. Ngay cả tính cách con người còn chưa thay đổi được, đòi hỏi gì thay đổi được định mạng. Bởi thế: Ta lại có “Non sông dễ đổi, bản tính khó dời”.

Có một số người, trước thì làm việc xấu, phục vụ cho cái ác, đến một thời điểm chợt tỉnh cơn mê và hoàn lương. Sự thay đổi đó cũng do một phần định mệnh sắp đặt. Cho nên, có người  ngựa thì quen đường cũ, khư khư giữ lấy một con đường cũ dù biết rằng đường đi không đến đích. Những điều này cũng do định mệnh sắp sẵn, nói cũng chỉ vô ích mà thôi.

Luôn luôn trên đời tồn tại các thái cực, kẻ tốt và người xấu, kẻ trung gian giữa hai thái cực. Các tệ nạn trong xã hội, có từ thời con người đã biết sinh hoạt trong cộng đồng xã hội. Tuỳ hoàn cảnh xã hội, nơi nhiều nơi ít thế mà thôi.

Trở lại với Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du. Đây là đoạn cuối, Nguyễn Du luận như sau:

“Ngẫm hay muôn sự tại trời,

Trời kia đã bắt làm người có thân

Bắt phong trần phải phong trần

Cho thanh cao mới được phần thanh cao.

Có đâu thiên vị người nào

Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai.

Có tài mà cậy chi tài

Chữ tài liền với chữ tai một vần”

Trong quá trình viết truyện Kiều, Nguyễn Du có thể cho các nhận vật có quyền đưa ra nhận xét này nọ. Quan điểm của Nguyễn Du vẫn là  một thuyết Định mệnh an bài. Kể cả việc viết Truyện Kiều cũng là môt định mệnh an bài.

Trong Kiều còn vô số đoạn viết dạng như vậy.

Cho hay muôn sự tại trời,
Phụ người, chẳng bỏ khi người phụ ta !
Mấy người hiếu nghĩa xưa nay,
Trời làm chi đến lâu ngày càng thương

Trời làm chi cực bấy trời,
Này ai vu thác cho người hợp tan

Rủi may âu cũng tại trời,
Đoạn trường lại chọn mặt người vô duyên.

Vậy thì,

Bắt phong trần phải phong trần.

Cho thanh cao mới được phần thanh cao.

Sửa đổi được định mệnh đoán Tử Vi trật lất. Phải không các thầy? Nó cũng là một nhận định nhiều tranh cãi. Bản thân tôi vẫn luôn tin Đức năng thì “cải được” một phần số, còn thắng thì e là hơi khó rồi!

Định mệnh đang chờ mỗi chúng ta đang đi đến.